Nó muốn sống trong một thế giới như thế. một thế giới mỏng manh, nhẹ nhàng như thứ ánh sáng ấy. đến nỗi cứ tưởng tượng chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ ra.. vỡ tan..
..
Tháng tư không có màu loa kèn trắng tinh khôi.
Tháng tư không một lời nói.
Tháng tư chìm trong lặng im.
Tháng tư như đoạn film quá khứ cứ tua đi tua lại..
Ngập kí ức.
..
Cái note Sonate 04.02.09 .. đêm cuối tháng 10.. cơn mưa đầu tiên của tháng 11.. November rain.. Mùi ấm từ ban tay lớn thô ráp..
hai con người nhỏ bé tìm thấy nhau trong nỗi đau.. để rồi mãi là một nỗi đau bất tận không thể thoát ra..
những cái vòng luẩn quẩn..
Nhưng nó đã chỉ mong.. nụ hôn đêm đó là thật. nước mắt đêm đó là thật. hơi ấm từ bàn tay lớn là thật..
"Anh à, tại sao chúng mình không thể sưởi ấm cho nhau mãi mãi hả anh?" - em đã thật muốn hỏi anh câu hỏi ấy..
..
Nó muốn có 1 cây dù trong cửa tiệm nhỏ của Morae.. cây dù màu xanh lục..
và nó nhớ anh..
chỉ thế thôi, tháng tư kì lạ..


No comments:
Post a Comment