Tất thảy mọi cảm xúc của mình ngay-lúc-này có-thể-khiến-mình-bật-khóc-ngay-lập-tức.
Chỉ là suy-nghĩ-của-chính-bản-thân-lúc-nào-cũng-là-con-dao-sắc-nhất-cứa-vào-tâm để-làm-mình-đau.
Mình biết. Mình hiểu. Và mình tiếp tục nhắm mắt. Mình tiếp tục coi bản thân ko là gì. Mình tiếp tục làm nó "đau"..
MÌnh ngạt thở. Mình vùng vẫy. Những ý nghĩ siết chặt trong tâm.
Không được!
Nhưng.. Sau tất cả mọi hành động và lời nói đó, mình-có-quyền-nghĩ-về-nó chứ?
À không! Vì là chẳng-ai-nói-gì-với-mình nên sẽ-vẫn-chẳng-là-gì-cả.
Mình phát ốm với trò tự nghĩ rồi sau đó tự đau của mình!!
Mình ko nghĩ được gì cho bản thân sao?
Làm gì có ai chỉ cho đâu.. sao ko sáng mắt ra mà cứ mù quáng mãi trong suy nghĩ.. để rồi chính bản thân là người đau cuối cùng, chứ có ai rảnh rỗi đâu mà biết, mà chạy tới dỗ dành như đứa con nít thế kia!
Bình minh rồi đó.. biết ko?
Mình đi ngủ tiếp đây..
An ủi là mình đã được sờ vào má của một người.. ấm ơi là ấm..
ngủ ngoan nha..
sắp xa thật rồi đó..
Sẽ buồn lắm, biết ko..
...
Thursday, January 14, 2010
Subscribe to:
Post Comments (Atom)


đôi khi biết rằng điều đó làm trái tim ta chảy máu nhưng vẫn làm, đằng sau nỗi đau là một sự trống trải đáng sợ...
ReplyDelete