Trời mưa suốt từ trưa. Điều đó khiến tôi cảm thấy lười biếng hơn bao giờ hết. Thế là ngủ. Ngủ vùi đi trong tiếng mưa. Gió thổi mát lạnh, làm những cơn đau nhức tê lại.. Bỗng chỉ thấy mệt mỏi. Có cảm giác như bản thân đang lãng phí thời gian.
Tháng 10..
Những tattoo Henna trên tay trái đang dần mờ đi. Tôi chẳng thích chút nào. Lại nghĩ về tattoo butterfly.. Uh. nhất định tôi phải có nó.
Lúc nào đó..
Trời mưa thế này, chỉ thèm có chai Ken, ngồi trước biển, với làn khói mỏng manh tan vèo trong gió. Thế là đủ.
Bỗng nhiên lại nhớ đến plan escape đêm sinh nhật.. Tôi chỉ muốn biển là người bạn duy nhất với mình trong khoảnh khắc ấy..
..
Căn phòng tối màu đêm đang dần được lấp đầy bằng những suy nghĩ. Tôi sợ mình sẽ bị chết ngạt nếu cứ ở trong đấy mãi mất.
Nhưng đi đâu bây giờ?
Tôi chẳng có nổi cho mình lấy một câu trả lời.. Tệ hại!
...
"Không chấp niệm, con người sẽ thanh thản trong hạnh phúc của mình."
-Keng-
Tôi vẫn mong người đó hiểu được điều này.
..
Lúc này lại thèm mùa đông rồi. Lạnh. Và những cái ôm..
Này, áo khoác của em, anh đang ở đâu thế? Em không muốn anh xuất hiện chỉ khi em đã chết cóng vì lạnh đâu. Nếu chết như thế, anh sẽ chỉ thấy em khi mặt mũi đã trắng bệch. Em không muốn mình xấu hơn trong mắt anh đâu. Thế, ở đâu cũng được, hãy đến từ phía sau và khoác lên người em một vòng tay ấm áp đi anh nhé..
The closest thing to crazy - Katie Melua.
Đêm rồi.. mưa có còn không?
Friday, October 16, 2009
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment